VISA BỊ TỪ CHỐI THEO INA 212(a)(4): PUBLIC CHARGE
Sau khi đơn I-130 được Sở Di Trú chấp thuận và hồ sơ được chuyển đến Trung Tâm Chiếu Khán Quốc Gia (National Visa Center – NVC), nhiều người thường hiểu lầm rằng quá trình xin chiếu khán di dân đã gần như hoàn tất. Tuy nhiên, trên thực tế, đây chỉ là giai đoạn chuẩn bị hồ sơ, và quyết định cuối cùng về việc cấp chiếu khán vẫn hoàn toàn thuộc thẩm quyền của Lãnh Sự Hoa Kỳ.
Một trong những vấn đề quan trọng nhất trong giai đoạn phỏng vấn là căn cứ public charge (gánh nặng xã hội) theo INA 212(a)(4). Đây là cơ sở pháp lý cho phép viên chức lãnh sự từ chối cấp chiếu khán nếu họ kết luận rằng đương đơn có khả năng trở thành gánh nặng tài chánh hoặc phụ thuộc vào trợ cấp của chính phủ Hoa Kỳ trong tương lai.
Mặc dù người bảo trợ phải nộp mẫu I-864 (Affidavit of Support) và đáp ứng mức thu nhập tối thiểu theo hướng dẫn nghèo liên bang (Federal Poverty Guidelines), điều này không đồng nghĩa với việc hồ sơ sẽ tự động được chấp thuận. Trong thực tế, có những trường hợp người bảo trợ hoặc người đồng bảo trợ chỉ vừa đủ hoặc chỉ vượt nhẹ mức yêu cầu. Trong những tình huống này, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ (Department of State – DOS), thông qua Foreign Affairs Manual (FAM), vẫn có quyền đánh giá hồ sơ dựa trên tổng thể hoàn cảnh của đương đơn.
Các yếu tố như tuổi tác, sức khỏe, trình độ học vấn, kỹ năng nghề nghiệp, lịch sử việc làm, tài sản và khả năng tự lập trong tương lai đều có thể được xem xét. Nếu hồ sơ cho thấy nguy cơ tài chánh không vững chắc, viên chức lãnh sự có thể kết luận rằng đương đơn không đáp ứng tiêu chuẩn không trở thành public charge, ngay cả khi I-864 đã được nộp đầy đủ.
Điểm quan trọng về mặt pháp lý là khi Lãnh Sự Hoa Kỳ từ chối visa theo INA 212(a)(4), quyết định này không chỉ là một quyết định hành chính thông thường mà còn trực tiếp kích hoạt nguyên tắc consular nonreviewability (không thể xem xét lại quyết định lãnh sự).
Nói cách khác, một khi viên chức lãnh sự đã xác định đương đơn bị inadmissible vì public charge, thì trong đa số trường hợp, quyết định đó không thể bị kháng cáo và cũng không thể bị tòa án liên bang xem xét lại nội dung thực tế của quyết định. Đây chính là điểm nối quan trọng giữa hai vấn đề. Public charge là một quyết định mang tính tùy nghi rất cao, và consular nonreviewability làm cho quyết định đó gần như mang tính chung thẩm trong hệ thống pháp luật thông thường.
Tòa án liên bang chỉ có thể can thiệp trong những trường hợp rất hạn chế, chẳng hạn như liên quan đến quyền hiến định của công dân Hoa Kỳ hoặc các vi phạm thủ tục nghiêm trọng. Tuy nhiên, trong đa số trường hợp từ chối visa di dân vì public charge, tòa án sẽ không thay đổi hoặc xem xét lại quyết định của Lãnh Sự Hoa Kỳ.
Ngoài ra, cần phân biệt rõ rằng public charge theo INA 212(a)(4) không có cơ chế waiver. Khác với một số căn cứ không được chấp nhận nhập cảnh khác có thể xin miễn trừ bằng đơn I-601, thì public charge không thể được khắc phục bằng bất kỳ đơn xin waiver nào. Cách duy nhất để vượt qua là thay đổi hoàn cảnh thực tế, chẳng hạn như bổ sung bằng chứng tài chánh mạnh hơn, thêm người đồng bảo trợ, hoặc chứng minh khả năng tự lập rõ ràng hơn.
Do đó, người nộp đơn không nên xem việc I-130 được chấp thuận hoặc hồ sơ NVC được xác nhận hoàn tất là sự bảo đảm chắc chắn được cấp chiếu khán. Trong giai đoạn phỏng vấn, Lãnh Sự Hoa Kỳ vẫn có quyền đưa ra quyết định cuối cùng, đặc biệt liên quan đến các căn cứ inadmissibility như public charge, gian lận, và an ninh. Và khi quyết định đó được đưa ra theo INA 212(a)(4), nó thường trở thành quyết định cuối cùng do nguyên tắc consular nonreviewability.
Vì vậy, việc chuẩn bị hồ sơ tài chánh đầy đủ, mạnh hơn mức tối thiểu, và dự đoán trước các rủi ro có thể bị đánh giá tại phỏng vấn là yếu tố quyết định trong toàn bộ quá trình xin chiếu khán di dân.