Thị Thực Bị Từ Chối Vì Là Gánh Nặng Xã Hội (Public Charge)
Vào khoảng ngày 6 tháng 11 năm 2025, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đã ban hành hướng dẫn mới trong một bức điện (cable) gửi đến các tòa đại sứ và tòa tổng lãnh sự, trong đó chỉ dẫn viên chức lãnh sự áp dụng căn cứ từ chối hồ sơ xin thị thực theo điều luật 212(a)(4) đối với những người có nguy cơ trở thành gánh nặng xã hội. Theo thông tin hiện có, hướng dẫn này mở rộng đáng kể việc sử dụng một số đặc điểm của đương đơn làm cơ sở để từ chối thị thực định cư theo điều khoản 212(a)(4) và vượt xa hướng dẫn mà USCIS ban hành vào ngày 4 tháng 9 năm 2025, vốn liệt kê các yếu tố cần xem xét trong đánh giá khả năng trở thành gánh nặng xã hội (public charge).
Bức điện nhắc lại các nguyên tắc chung trong 9 FAM 302.8, bao gồm việc xem xét “tất cả các yếu tố liên quan” của đương đơn, như tuổi, sức khỏe, gia đình, tài sản, tình hình tài chính, trình độ học vấn và kỹ năng. Tuy nhiên, bức điện còn đi xa hơn hướng dẫn hiện có và đưa ra các ví dụ cụ thể về những yếu tố viên chức lãnh sự nên chú ý, đặc biệt là tình trạng sức khỏe của đương đơn.
Bức điện ghi nhận rằng vì các vấn đề sức khỏe có thể đòi hỏi chi phí điều trị lớn, viên chức lãnh sự phải xem xét kỹ báo cáo khám sức khỏe để phát hiện bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy đương đơn có bệnh mãn tính, dù là thể chất hay tinh thần. Điều này bao gồm cả các bệnh được xếp loại Class B, tức là những bệnh không phải là lý do để từ chối nhưng có thể dẫn đến việc cần chăm sóc lâu dài, chăm sóc đáng kể, hoặc có khả năng phải dựa vào trợ giúp của chính phủ. Bức điện cũng yêu cầu viên chức lãnh sự phải yêu cầu bác sĩ được chỉ định đưa ra ý kiến về mức độ khuyết tật có thể xảy ra hoặc khả năng cần chăm sóc y tế chuyên sâu hoặc phải vào cơ sở điều dưỡng. Nếu báo cáo khám sức khỏe không có ghi chú của bác sĩ về vấn đề này, viên chức được hướng dẫn từ chối hồ sơ theo điều luật 221(g) và gửi trả hồ sơ khám sức khỏe cho bác sĩ để bổ sung thông tin.
Bức điện nêu rõ một số tình trạng sức khỏe, vốn không phải là lý do để bị xếp vào diện Class B, nhưng vẫn cần được xem xét khi đánh giá khả năng trở thành gánh nặng xã hội vì chúng có thể dẫn đến các vấn đề nghiêm trọng trong tương lai. Ví dụ, béo phì (obesity) làm tăng nguy cơ cao huyết áp, tiểu đường type 2, khó thở, hen suyễn, ngưng thở khi ngủ, các vấn đề về khớp, viêm xương khớp, sỏi mật, bệnh túi mật và các vấn đề sức khỏe tinh thần như trầm cảm và lo âu. Ý chính là những tình trạng này có thể dẫn đến nhu cầu điều trị, gây áp lực lớn lên khả năng tài chính của đương đơn.
Theo luật hiện hành, khi đương đơn có bệnh được xếp loại Class B, tức là những bệnh không phải là lý do để từ chối nhưng có thể dẫn đến việc cần chăm sóc lâu dài, chăm sóc đáng kể hoặc có khả năng phải dựa vào trợ giúp của chính phủ, Tòa Tổng Lãnh Sự có thể từ chối cấp thị thực định cư theo điều luật 212(g) vì tình trạng sức khỏe. Tuy nhiên, khi hồ sơ bị từ chối theo điều luật 212(g), đương đơn vẫn có thể bổ sung hồ sơ hoặc nộp đơn xin miễn trừ, và đơn xin thị thực định cư vẫn có khả năng được cấp. Điều này khác với việc từ chối theo điều luật 212(a)(4) nêu trong hướng dẫn mới của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ. Khi hồ sơ xin thị thực định cư bị áp dụng điều luật 212(a)(4), tức là điều luật về khả năng trở thành gánh nặng xã hội (public charge), không có quy định nào cho phép đương đơn xin miễn trừ, và đơn xin thị thực định cư sẽ bị từ chối.