Chương Trình Chiếu Khán Di Dân EB-3
Chương trình di dân theo diện lao động Employment-Based (EB) của Hoa Kỳ bao gồm năm diện ưu tiên dành cho những cá nhân muốn xin thường trú nhân thông qua việc làm. Trong số đó, EB-3 là diện ưu tiên thứ ba, áp dụng cho những người lao động nước ngoài có trình độ từ cơ bản đến trung bình muốn trở thành thường trú nhân tại Hoa Kỳ thông qua công việc.
Diện chiếu khán di dân EB-3 được chia thành ba nhóm chính. Nhóm thứ nhất là lao động có tay nghề (Skilled Workers), dành cho những người có ít nhất hai năm kinh nghiệm hoặc được đào tạo chuyên môn trong một lĩnh vực cụ thể. Nhóm thứ hai là chuyên gia (Professionals), dành cho những người có bằng cử nhân tại Hoa Kỳ hoặc bằng cấp tương đương ở nước ngoài. Nhóm thứ ba là lao động phổ thông (Other Workers), dành cho những công việc không yêu cầu kinh nghiệm hoặc yêu cầu dưới hai năm kinh nghiệm.
Trong hầu hết các trường hợp, hồ sơ EB-3 yêu cầu phải có một chủ lao động tại Hoa Kỳ đứng ra bảo lãnh, và phải trải qua quy trình chứng nhận lao động (PERM) do Bộ Lao Động Hoa Kỳ cấp. Mục đích của quy trình này là để chứng minh rằng không có công dân hoặc thường trú nhân Hoa Kỳ nào đủ khả năng và sẵn sàng đảm nhận vị trí công việc đó, đồng thời bảo đảm rằng việc tuyển dụng lao động nước ngoài sẽ không ảnh hưởng tiêu cực đến mức lương và điều kiện làm việc của người lao động tại Hoa Kỳ.
Để đáp ứng yêu cầu này, cơ sở thương mại phải tiến hành quảng cáo tuyển dụng trên các phương tiện truyền thông có phạm vi phù hợp. Nếu sau quá trình tuyển dụng mà không tìm được ứng viên đáp ứng yêu cầu, cơ sở có thể chứng minh rằng họ đã hoàn thành nghĩa vụ theo quy định. Trong thực tế, có nhiều lý do khiến doanh nghiệp không tìm được nhân sự phù hợp. Ví dụ, ứng viên có thể không đáp ứng đủ kỹ năng trong quá trình phỏng vấn, chỉ muốn làm việc bán thời gian trong khi vị trí yêu cầu toàn thời gian, hoặc không còn quan tâm đến công việc khi được liên hệ. Những yếu tố này đều có thể được xem xét trong quá trình chứng minh với Bộ Lao Động.
Bên cạnh đó, doanh nghiệp phải chứng minh rằng mức lương trả cho người lao động nước ngoài tương đương với mức lương thị trường dành cho vị trí tương tự tại cùng khu vực địa lý, và phải có đủ khả năng tài chính để chi trả mức lương đó. Mức lương này thường do Bộ Lao Động Hoa Kỳ xác định hoặc phải được chứng minh thông qua dữ liệu thị trường lao động. Quy định này nhằm bảo đảm rằng việc tuyển dụng lao động nước ngoài không làm giảm mức lương hoặc ảnh hưởng đến quyền lợi của người lao động Hoa Kỳ.
Sau khi được chấp thuận chứng nhận lao động, chủ lao động sẽ nộp đơn I-140 với Sở Di Trú Hoa Kỳ (USCIS). Khi đơn I-140 được chấp thuận và ngày ưu tiên của hồ sơ đến lượt, đương đơn có thể tiến hành xin điều chỉnh tình trạng cư trú nếu đang ở Hoa Kỳ hoặc xin chiếu khán di dân tại lãnh sự quán Hoa Kỳ ở nước ngoài.
Trong quá trình thực hiện hồ sơ, doanh nghiệp cần lưu ý rằng các yêu cầu tuyển dụng phải được xây dựng một cách hợp lý và phù hợp với thực tế công việc. Nếu các yêu cầu quá đơn giản hoặc không phản ánh đúng bản chất công việc, Bộ Lao Động có thể không chấp thuận hồ sơ. Ví dụ, đối với những công việc phổ thông như dọn dẹp, nơi có nhiều lao động sẵn sàng tham gia, việc chứng minh thiếu hụt lao động sẽ rất khó khăn. Tương tự, đối với một số ngành nghề như làm móng, người lao động nước ngoài cần đáp ứng đầy đủ các điều kiện hành nghề, bao gồm việc có giấy phép hợp lệ tại tiểu bang nơi họ sẽ làm việc.
Nhìn chung, quy trình bảo lãnh lao động theo diện EB-3 khá phức tạp và đòi hỏi sự tuân thủ chặt chẽ các quy định của pháp luật. Tuy nhiên, đây vẫn là một con đường quan trọng giúp các doanh nghiệp tại Hoa Kỳ tuyển dụng lao động nước ngoài khi không thể tìm được nhân sự phù hợp trong nước, đồng thời mang lại cơ hội định cư hợp pháp cho người lao động. So với các diện ưu tiên cao hơn như EB-1 hoặc EB-2, diện EB-3 thường có thời gian chờ đợi lâu hơn, nhưng vẫn là lựa chọn phổ biến và thực tế đối với nhiều trường hợp.